Trường THPT Phan Bội Châu, Cam Ranh, Khánh Hòa

MẸ VÀ  THƠ  

MẸ VÀ THƠ  

Người phụ nữ với thơ và đời!

                                               Cam Ranh,  Một ngày tháng ba,…

 

Người phụ nữ với thơ và đời!

       

 Một ngày vinh danh phụ nữ lại đến. Bao niềm vui và hạnh phúc ngọt lành mà nhiều người sống quanh tôi dâng tặng những người phụ nữ trong cuộc đời mình mới tuyệt vời làm sao! Những đóa hoa còn vương vấn hương thơm với sắc xuân tươi  thắm nồng nàn, những ánh mắt, nụ cười, tiếng hát và  cả những lời chúc tụng, đùa vui làm lòng người ấm áp, hạnh phúc. Và tôi ước…, giá như những ngày còn lại kia cũng đều như thế!... Nhưng nếu những ngày còn lại kia không nhiều vất vả, lo toan, hi sinh chịu đựng, nhiều khi còn có thể là cay đắng nữa  thì có lẽ cái dư vị mà những người phụ nữ nhận được trong một ngày, của một năm kia chẳng kém đi độ đậm đà hay sao?!...Tôi chợt thấy những bông hồng long lanh hình giọt nước…

Người phụ nữ xứng đáng với những món quà  ấy!

Có một thi sĩ đã từng nói:

                   Chị em tôi tỏa nắng vàng lịch sử

                    Nắng cho đời nên cũng nắng cho thơ.

Người phụ nữ thầm lặng “tỏa nắng” trong mỗi ngôi nhà, đem đến tiếng cười cho con trẻ thơ ngây, những mái đầu xanh yên bình bên trang sách, ngước nhìn mộng mơ qua ô cửa nhỏ. Mảnh mai và thầm lặng, những “nội tướng” ấy đem lại không khí ấm áp trong mỗi nếp nhà, để bước chân thơ trẻ tung tăng trở về sau buổi học, để sãi chân những người đàn ông trai tráng hay đã mệt mỏi vì  tháng năm đời người, mỗi chiều lại vội vã hướng về ngôi nhà của mình với trái tim bình yên. Ngôi nhà ấy, có một người phụ nữ  bên ánh đèn hay bên mâm cơm dọn sẵn với bi bô tiếng trẻ thơ đang chờ đợi. Khung cảnh  quen lắm trong cõi nhân  gian này tưởng chỉ là điều bình thường thôi, ấy vậy mà lại tấu lên trong mỗi chúng ta cảm xúc lạ thường. Nó vừa ấm cúng vừa thân thiết, làm trái tim ta mềm lại, bao nhọc nhằn khuây vơi, hay khiến ta ngập ngừng trên một bực cửa, rắn rỏi không mềm lòng trước bao mời  mọc, cám dỗ  của chốn phù hoa…

Tôi không biết người phụ nữ phải cám ơn những vần thơ như những loài hoa sắc hương cảm ơn gió trời, hay thi nhân và những áng thơ diệu kì xanh màu thời gian kia phải nói lời tri ân những người phụ nữ đã cho mình sự bất tử…

Người phụ nữ có thể không bao giờ là thi nhân nhưng họ đã tạo nên những bài thơ cuộc đời trong chính ngôi nhà của mình! Những bài thơ ấy khảm vào tâm hồn theo thời gian để mỗi lúc cõi lòng xôn xao nhớ nhung, mỗi người lại thầm lặng trong ánh nhìn xa xôi, lật giở từng trang lòng để sống lại tuổi thơ, đời người và thổn thức… “Ôi mẹ già xa đơn chiếc ơi”!

Nếu lần theo huyền thoại về với sự ra đời của người phụ nữ trong cõi nhân sinh chẳng có gì khác thường cả. Người phụ nữ được tạo ra từ một cái xương sườn của người đàn ông…Trái tim người phụ nữ cũng chỉ là “máu thịt đời thường ai cũng có”, vậy mà có bao huyền thoại quanh trái tim người phụ nữ ?!... Những huyền thoại đời thường ấy phải chăng là những vần thơ người phụ nữ viết ra một cách tự nhiên không chút gắng gượng hay nhọc công trau chuốt, tô vẽ từ yêu thương, vị tha và bao dung! Có lẽ trái tim người phụ nữ - người mẹ luôn bí ẩn, chứa đựng bao điều diệu kì...

Tôi chợt nhớ đến bài thơ “Mẹ và quả” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm mà thấm thía tận cõi lòng  tình yêu của người phụ nữ, của những người mẹ, người chị đã vực dậy bao số phận đắng cay, đã thắp sáng bao ước mơ, đã nuôi lớn bao cuộc đời.

Thời gian qua đi, những đứa con của mẹ  dù mái đầu có màu thời gian bạc trắng, thì con vẫn thế, nhỏ bé trong mắt nhìn yêu thương, trong vòng tay ấm áp của mẹ, chợt sợ hãi khi một mai kia “Mẹ già như chuối chín cây…”, mà mình vẫn là thứ quả còn xanh.

Tôi tự hỏi cuộc sống sẽ ra sao nếu một ngày nào đó mặt đất thiếu vắng bóng hình người phụ nữ? Có thể trái đất sẽ trở thành “hoang mạc”. Nhưng nếu trái đất có những người phụ nữ - những bông hoa hồng có gai, thì những bông hoa ấy cũng cần có  ánh nắng mặt trời mới khoe hết sắc hương được.Vầng mặt trời ấy mang hình dáng của trái tim, là gia đình, là  trẻ thơ và những người đàn ông cao thượng, nhân ái…                                                      

                                               Tháng 3, Năm Nhâm thìn 2012

 

 

                                                                     Lê Hà.

 

 

 

 

 

NHỮNG VẦN THƠ EM VIẾT KÍNH  DÂNG LÊN MẸ THÂN YÊU

 

Gửi người phụ nữ tôi yêu

 

Có những ngày trời mưa tầm tã

Mẹ lặng thầm chiếc áo phôi pha

Gánh những gánh hàng rong ra chợ

Gánh hàng to lưng Mẹ gầy gò.

 

Có những lúc nắng trưa gay gắt

Mẹ vẫn ngồi lầm lũi thêu may

Mẹ cứ sợ trưa nay nắng quá

Con làm sao đội nắng đến trường.

 

Có những khi con hay lầm lỗi

Mẹ vẫn dịu dàng, vẫn thứ tha

Mẹ chỉ mong con yêu cố gắng

Để ngày mai sánh bước với đời

 

Mẹ có biết  những  ngày mưa nắng

Nước mắt con khẽ đọng khóe mi

Vì con hiểu tình yêu của Mẹ

Trong gánh hàng rong ruổi dãi dầu.

 

Mẹ có biết con yêu mẹ lắm

Con đau lòng khi nước mắt Mẹ rơi

Và con hứa con sẽ luôn cố gắng

Để mỗi ngày con lại thấy Mẹ cười.

Phạm Thị Thanh Trúc.11A.1


Danh mục:

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 43
Hôm qua : 109
Tháng 09 : 3.744
Năm 2021 : 25.671